Anh Nguyễn 123
Member
- Bài viết
- 249
- Được Like
- 0
Ngữ pháp tiếng Anh từ lâu đã trở thành cơn ác mộng dai dẳng đối với biết bao thế hệ người học tại Việt Nam. Cách giảng dạy truyền thống thường nhồi nhét học sinh bằng vô số công thức khô khan (S + V + O) và những trường hợp bất quy tắc dài lê thê. Bạn học Hiện tại hoàn thành hôm nay, ngày mai lại nhầm lẫn với Quá khứ đơn. Bạn học thuộc công thức một cách máy móc, nhưng khi vào phòng thi IELTS hoặc giao tiếp thực tế, bạn lại chắp vá câu từ một cách lộn xộn. Để chữa dứt điểm căn bệnh "rối loạn ngữ pháp" này, các cao thủ ngôn ngữ học luôn khuyến cáo việc ứng dụng triệt để phương pháp Feyman vào quá trình ôn luyện.
Cách thực hiện vô cùng thú vị và mang tính tương tác cao: Kỹ thuật "Đứng bục giảng vô hình" (The Invisible Classroom). Hãy giả vờ bạn đang là một giáo viên tiếng Anh, và phía dưới là những học sinh hoàn toàn mất gốc. Bạn vừa mới học xong cấu trúc "Câu điều kiện loại 3". Thay vì nhẩm đi nhẩm lại công thức "If + S + had + PII, S + would have + PII", hãy lấy một tờ giấy trắng ra và bắt đầu "giảng bài".
Bạn viết: "Câu điều kiện loại 3 dùng để làm gì? Để hối hận về một việc ĐÃ XẢY RA TRONG QUÁ KHỨ và không thể thay đổi được nữa". Sau đó, bạn tự đặt một ví dụ siêu ngớ ngẩn gắn với bản thân: "Hôm qua mình ăn quá nhiều gà rán nên bị đau bụng. Nếu hôm qua mình không ăn, thì mình đã không bị đau. (If I hadn't eaten too much fried chicken yesterday, I wouldn't have got a stomachache)". Trong quá trình "tự biên tự diễn" này, nếu bạn bị khựng lại ở đâu (ví dụ không nhớ từ 'eaten' là phân từ 2 của 'eat'), đó chính là Lỗ hổng (Gap). Bạn lập tức mở sách ra vá lại lỗ hổng đó. Việc chuyển đổi trạng thái từ "người tiếp nhận thụ động" sang "người truyền đạt chủ động" sẽ tái lập trình lại toàn bộ hệ thống tư duy ngôn ngữ của bạn, giúp cấu trúc ngữ pháp ăn sâu vào tiềm thức mãi mãi.
Nguồn tham khảo phương pháp học ngữ pháp: https://liteducation.vn/phuong-phap-feynman
Cách thực hiện vô cùng thú vị và mang tính tương tác cao: Kỹ thuật "Đứng bục giảng vô hình" (The Invisible Classroom). Hãy giả vờ bạn đang là một giáo viên tiếng Anh, và phía dưới là những học sinh hoàn toàn mất gốc. Bạn vừa mới học xong cấu trúc "Câu điều kiện loại 3". Thay vì nhẩm đi nhẩm lại công thức "If + S + had + PII, S + would have + PII", hãy lấy một tờ giấy trắng ra và bắt đầu "giảng bài".
Bạn viết: "Câu điều kiện loại 3 dùng để làm gì? Để hối hận về một việc ĐÃ XẢY RA TRONG QUÁ KHỨ và không thể thay đổi được nữa". Sau đó, bạn tự đặt một ví dụ siêu ngớ ngẩn gắn với bản thân: "Hôm qua mình ăn quá nhiều gà rán nên bị đau bụng. Nếu hôm qua mình không ăn, thì mình đã không bị đau. (If I hadn't eaten too much fried chicken yesterday, I wouldn't have got a stomachache)". Trong quá trình "tự biên tự diễn" này, nếu bạn bị khựng lại ở đâu (ví dụ không nhớ từ 'eaten' là phân từ 2 của 'eat'), đó chính là Lỗ hổng (Gap). Bạn lập tức mở sách ra vá lại lỗ hổng đó. Việc chuyển đổi trạng thái từ "người tiếp nhận thụ động" sang "người truyền đạt chủ động" sẽ tái lập trình lại toàn bộ hệ thống tư duy ngôn ngữ của bạn, giúp cấu trúc ngữ pháp ăn sâu vào tiềm thức mãi mãi.
Nguồn tham khảo phương pháp học ngữ pháp: https://liteducation.vn/phuong-phap-feynman
Bài viết liên quan