MinhPhat1967
Member
- Bài viết
- 347
- Được Like
- 0
Nhóm mình có một “tật” khá giống nhau: hễ đi chơi là phải mua thêm đồ.
Không phải vì thiếu, mà vì… thấy cái gì cũng “đáng” mua: dép mới để đi biển, áo mới để chụp hình, mấy món decor nhỏ nhỏ để sống ảo. Vậy mà về tới nhà, đồ thì nằm im một góc, còn mình thì tự hỏi: “Ủa mình mua để làm gì vậy?”
Nên chuyến này, trước ngày đi 1 tuần, cả nhóm thống nhất một luật nghe hơi kỳ:
Không mua đồ mới. Không sắm thêm gì hết. Chỉ dùng đúng những gì đang có.
Ban đầu ai cũng cười. Có người còn cà khịa:
“Đi nghỉ dưỡng mà không mua đồ mới thì khác gì đi công tác?”
Nhưng rồi ai cũng đồng ý, vì thật ra… ai cũng mệt với việc chuẩn bị quá nhiều.
Tụi mình chọn một căn Villa Sài Gòn có hồ bơi nhỏ, sân thoáng, bếp rộng để tự nấu ăn. Check-in xong là cảm giác “cởi trói” liền. Không ai lo outfit, không ai lo tóc tai. Đứa nào thích thì đi bơi. Đứa nào lười thì nằm dài sofa.
Và điều thú vị là: khi không có chuyện “mua thêm” gì, mọi người tự nhiên tập trung vào thứ khác.
Tối đó, nhóm mình tự đi chợ mua đồ nướng, nhưng mua đúng kiểu… vừa đủ. Không dư thừa, không màu mè.
Bạn mình nói một câu nghe hơi triết:
“Lâu rồi tao mới thấy mình đi chơi mà… không bị áp lực phải làm gì cho đáng.”
Đúng thật.
Trước đây, tụi mình thường lên lịch trình đầy: phải đi quán này, phải check-in chỗ kia, phải chụp hình kiểu nọ. Còn bây giờ, vì không chuẩn bị “vật chất” nhiều, tinh thần lại nhẹ.
Tụi mình bắt đầu làm những thứ rất nhỏ:
Mình không ngờ, cái quyết định “không mua đồ mới” lại làm cả nhóm… gần nhau hơn.
Vì khi không bị phân tán bởi những thứ bên ngoài, tụi mình quay về đúng thứ quan trọng: thời gian ở cạnh nhau.
Đêm đó, có người trong nhóm kể:
“Trước giờ tao hay nghĩ đi chơi phải có đồ mới, phải đẹp, phải chụp hình. Nhưng lần này, tao thấy tao vui hơn mà không cần gì thêm.”
Chuyến đó tụi mình đặt qua Odwin Travel, cái mình thích là bên Odwin tư vấn villa đúng kiểu “ở yên trong nhà vẫn không chán”. Có bếp, có sân, có hồ bơi, có chỗ tụ tập. Kiểu villa mà chỉ cần ở trong đó thôi là đủ vui rồi.
Sáng hôm sau, ai cũng dậy trễ, mặt mộc, tóc rối, nhưng mood lại rất ổn.
Mình nghĩ đây là kiểu chuyến đi mà về rồi… vẫn thấy nhẹ.
Không phải vì mua được gì, mà vì bỏ bớt được quá nhiều thứ không cần thiết.
Và có lẽ, mình sẽ muốn giữ “luật không shopping” này cho những chuyến sau.
Không phải vì thiếu, mà vì… thấy cái gì cũng “đáng” mua: dép mới để đi biển, áo mới để chụp hình, mấy món decor nhỏ nhỏ để sống ảo. Vậy mà về tới nhà, đồ thì nằm im một góc, còn mình thì tự hỏi: “Ủa mình mua để làm gì vậy?”
Nên chuyến này, trước ngày đi 1 tuần, cả nhóm thống nhất một luật nghe hơi kỳ:
Không mua đồ mới. Không sắm thêm gì hết. Chỉ dùng đúng những gì đang có.
Ban đầu ai cũng cười. Có người còn cà khịa:
“Đi nghỉ dưỡng mà không mua đồ mới thì khác gì đi công tác?”
Nhưng rồi ai cũng đồng ý, vì thật ra… ai cũng mệt với việc chuẩn bị quá nhiều.
Tụi mình chọn một căn Villa Sài Gòn có hồ bơi nhỏ, sân thoáng, bếp rộng để tự nấu ăn. Check-in xong là cảm giác “cởi trói” liền. Không ai lo outfit, không ai lo tóc tai. Đứa nào thích thì đi bơi. Đứa nào lười thì nằm dài sofa.
Và điều thú vị là: khi không có chuyện “mua thêm” gì, mọi người tự nhiên tập trung vào thứ khác.
Tối đó, nhóm mình tự đi chợ mua đồ nướng, nhưng mua đúng kiểu… vừa đủ. Không dư thừa, không màu mè.
Bạn mình nói một câu nghe hơi triết:
“Lâu rồi tao mới thấy mình đi chơi mà… không bị áp lực phải làm gì cho đáng.”
Đúng thật.
Trước đây, tụi mình thường lên lịch trình đầy: phải đi quán này, phải check-in chỗ kia, phải chụp hình kiểu nọ. Còn bây giờ, vì không chuẩn bị “vật chất” nhiều, tinh thần lại nhẹ.
Tụi mình bắt đầu làm những thứ rất nhỏ:
- Chơi bài
- Làm đồ uống đơn giản
- Bật nhạc vừa đủ nghe
- Ngồi nói chuyện linh tinh về những chuyện cũ
- Và quan trọng nhất: ngủ ngon
Mình không ngờ, cái quyết định “không mua đồ mới” lại làm cả nhóm… gần nhau hơn.
Vì khi không bị phân tán bởi những thứ bên ngoài, tụi mình quay về đúng thứ quan trọng: thời gian ở cạnh nhau.
Đêm đó, có người trong nhóm kể:
“Trước giờ tao hay nghĩ đi chơi phải có đồ mới, phải đẹp, phải chụp hình. Nhưng lần này, tao thấy tao vui hơn mà không cần gì thêm.”
Chuyến đó tụi mình đặt qua Odwin Travel, cái mình thích là bên Odwin tư vấn villa đúng kiểu “ở yên trong nhà vẫn không chán”. Có bếp, có sân, có hồ bơi, có chỗ tụ tập. Kiểu villa mà chỉ cần ở trong đó thôi là đủ vui rồi.
Sáng hôm sau, ai cũng dậy trễ, mặt mộc, tóc rối, nhưng mood lại rất ổn.
Mình nghĩ đây là kiểu chuyến đi mà về rồi… vẫn thấy nhẹ.
Không phải vì mua được gì, mà vì bỏ bớt được quá nhiều thứ không cần thiết.
Và có lẽ, mình sẽ muốn giữ “luật không shopping” này cho những chuyến sau.
Bài viết liên quan